Phân tích cảnh cho chữ trong tác phẩm Chữ người tử tù

Văn mẫu lớp 12
Đánh giá bài viết

Phân tích cảnh cho chữ trong tác phẩm Chữ người tử tù

Bài làm

Nguyễn Tuân là một cây bút chuyên viết truyện ngắn tiêu biểu trong thời kỳ văn học lãng mạn giai đoạn 1930 – 1945. Ông được mệnh danh là người suốt đời đi tìm cái đẹp, luôn đưa cái đẹp vào trong từng trang viết của mình. Tên tuổi của nhà văn Nguyễn Tuân đã thực sự sáng chói trên diễn đàn văn học Việt Nam khi tập truyện “Vang bóng một thời” ra mắt người đọc. Nổi bật trong mười một tập truyện là truyện ngắn Chữ người tử tù và dấu ấn để lại của tác phẩm chính là cảnh cho chữ ở cuối truyện – một cảnh tượng xưa nay chưa từng có – được nhà văn xây dựng lôi cuốn.

Khung cảnh của buổi cho chữ không diễn ra tại nhà của một thầy đồ với nghiên mực, sách bút mà lại được diễn ra ngay trong chính buồng giam chật hẹp, u tối và bẩn thỉu,…Trong khi đó, cho chữ được xem là một việc làm thanh cao. Phải chăng tác giả đang cố tình đặt cảnh cho chữ vào một không gian đặc biệt, một nơi chứa đầy máu và tội ác, để làm nổi bật lên nhân cách thanh cao, trong sạch của nhân vật Huấn Cao.

Phân tích cảnh cho chữ trong tác phẩm Chữ người tử tù

Cảnh tượng cho chữ thiêng liêng diễn ra trong một không gian vô cùng yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng văng vẳng tiếng mõ kêu trên chòi canh. Không gian này không chỉ chứa đựng sự đối lập giữa ánh sáng và bóng tối mà còn vạch rõ ranh giới giữa ánh sáng của lương chi với bóng tối của tội ác. Ánh sáng ở đây chính là tấm lòng lương thiện của một vĩ nhân có cốt cách thanh cao đã và đang bị đẩy lùi vào bóng tối, và cũng chính là hiện thân của sự tàn bạo và độc ác đang ngự trị trong mỗi buồng giam ở ngục tù này. Dường như, ánh sáng đã khai sáng, soi rọi cho những kẻ lầm đường lạc bước trở về với đúng cuộc sống của con người lương thiện.

Loading...

Cảnh tượng cho chữ xoay quanh hai nhân vật là Huấn Cao – một tử tù có tài năng viết chữ rất đẹp nhưng bị khép vào tội chết, đang chờ ngày ra pháp trường, và viên quản ngục – kẻ có quyền nhưng lại rất mê vẻ đẹp toát lên từ những nét chữ của ông Huấn Cao, ngày đêm ao ước có thể sở hữu được những nét chữ đẹp ấy.

Nếu chỉ xét về phương diện tại ngục tù tối tăm thì Huấn Cao và viên quản ngục là hai người ở hai đầu chiến tuyến, người đại diện cho sự lương thiện và người là hiện thân của tội ác. Nhưng nếu xét về phương diện nghệ thuật thì họ lại là tri âm tri kỷ của nhau. Chính vì hiểu được sở thích cao quý, lòng yêu nghệ thuật và yêu cái đẹp của viên quản ngục mà Huấn Cao mới đồng ý cho chữ.

Dường như, tấm lụa trắng tinh kia cùng những nét chữ vẫn còn thơm mùi mực và cả tấm lòng lương thiện của tên ngục tù Huấn Cao đã đánh đổ được nhà tù tàn bạo và đen tối kia. Trong không gian cho chữ, không còn ai gọi là tội phạm và cũng không còn ai gọi là quản ngục, nơi đây đã trở thành chốn tâm giao giữa những người nghệ sĩ yêu cái đẹp. Có thể nói, cảnh cho chữ đã chắp cánh cho ngòi bút của nhà văn Nguyễn Tuân giúp ông dựng nên một tượng đài nghiêm trang về một con người rất tài hoa và tràn đầy khí phách anh hùng.

Qua truyện ngắn Chữ người tử tù, người đọc có thể thấy cảnh tượng cho chữ không chỉ làm thức tỉnh những con người đang lầm lỡ trở về với lương thiện mà còn góp phần mang đến một ý nghĩa nhân sinh vô cùng sâu sắc về tình đời, tình người và lòng đam mê cái đẹp. Cánh cửa làm người lương thiện luôn dang rộng đón chờ những ai biết quay đầu lại với sai trái và quyết tâm làm lại từ đầu.